Yunnan – Shangrila

Chúng tôi khởi hành từ Lijiang đi Shangrila lúc 14h và đến nơi khoảng 18h. Hiện tại 99% đường rất đẹp, chỉ trừ đoạn gần khúc quanh đầu tiên của sông Yangtse (Dương Tử, Trường Giang) đang làm đường cao tốc nên hơi khó đi. Nhưng nhìn chung là tôi không ngờ đường đến nơi xa xôi heo hút của các bạn cũng được làm tốt như thế. Vé xe cũng rẻ, tôi không nhớ chính xác nhưng dưới 80Y/người, và hàng ngày có rất nhiều xe, cứ cách 30′ lại có 1 chuyến.

Và đây là em ấy, khúc quanh omega nổi tiếng của Yangtse, đáng tiếc là tôi chỉ thò máy ảnh ra chụp trên xe nên không lấy được toàn cảnh của nó.

Xe đi trên đường vắng và cảnh vật thay đổi từ những rừng thông xanh tới thảo nguyên vàng nâu.

Khi đến nơi, Shangrila khá lạnh, tầm 6,7 độ, thật khiến người ta rùng mình. Trời đã nhập nhoạng tối khi chúng tôi bắt đầu xuống xe. Vào thẳng bến để mua vé ngày mốt đi Kunming thì gặp 1 cô hướng dẫn rất dễ thương và nói tiếng Anh cũng tương đối tốt nhưng mỗi tội thái độ phục vụ chưa chuyên nghiệp lắm, nên cứ trả lời khách 1 câu là cô ấy lại ngồi thụp xuống gần chiếc quạt sưởi điện.

Ban đầu chúng tôi định ở N’s kitchen. Chúng tôi đi taxi của 1 anh người Tạng địa phương (đoán qua màu da và cách nói chuyện), anh này thật thà, nên khi trao đổi giá, tôi nghe là 30Y, hỏi lại là 30 à thì anh ấy lắc đầu kịch liệt, không, 10 thôi. Tự dưng nghĩ, chả bù cho ở VN… Anh này cực nhiệt tình, không rõ địa chỉ hostel thì xuống đi bộ đi tìm rồi gọi điện thoại loạn lên, N’s kitchen hết phòng nên chúng tôi phải dùng đến phương án thứ 2 là Lantin, anh ấy lại chở đi tiếp, còn giúp tôi kéo vali vào tận hostel. Ban đầu, tôi nghĩ sự nhiệt tình của anh ta chắc là để nhận tiền tip, và 3 chúng tôi đã trả anh ấy 15Y. Nhưng qua câu chuyện ngày hôm sau, với 1 anh taxi khác, tôi nhận ra là người bản địa (người Tạng) họ sống rất nồng nhiệt và chân tình.

Tâm trạng tôi trong buổi chiều đến Shangrila khá là tệ. Có lẽ 1 phần do thời tiết, cũng có thể do dân số ở đây cực kỳ thưa thớt nên khi những con phố trung tâm khiến tôi liên tưởng đến những khu phố bị bỏ lại trong những bộ film khoa học điên khùng của Mỹ. Đường phố rộng thẳng nhưng vắng hoe, những dãy phố 2- 3 tầng đều đều gạch xám ngoét và những ô cửa kính buồn tẻ khiến tôi phát bệnh. Nơi chúng tôi ở có chị chủ hostel (người Hán) có gương mặt hình sự rất đáng sợ, cau cau có có, có vẻ ác cảm với người Việt Nam, tôi chưa từng thấy nhân viên YHA nào có thái độ tệ đến như vậy. Phòng thì chật và được khuyến cáo là chỉ tắm từ 18h-24h, dù giá là 150Y/phòng là ngang với Panba ở Lijiang nhưng cảm giác thật khác biệt. Ưu điểm duy nhất là ở ngay sát quảng trường khu phố cổ, thuận tiện cho việc bắt xe đi các nơi chơi. Tôi chưa từng thấy nhân viên YHA nào có thái độ tệ đến như vậy.

Buổi tối đầu tiên ở Shangrila, chúng tôi đi bộ rất xa trong cái lạnh 2-3 độ để đi ăn Dico’s. Thứ duy nhất vực lại tinh thần của tôi trên đường về hostel đêm ấy là ly trà sữa thơm ấm trong tay. Buồn cười là hệ thống fastfood nhưng giá cả ở các địa phương lại khác nhau, ở Shangrila, phần ăn giá 77Y thì ở Kunming là 69Y và ly trà sữa ở Shang cũng đắt hơn 1Y, nhân viên cũng chậm chạp hơn nhiều. Đêm hôm đấy, thấy web bảo là thời tiết ngoài trời là -3 độ, tôi nằm trong chăn và bắt đầu tự vấn liệu quyết định đến cái nơi xám xịt khô khốc lạnh lẽo này có phải là sai lầm hay không nhưng lăn qua lăn lại 1 lúc thì đành tặc lưỡi, đã đến rồi thì mai cứ đi chơi.


vâng, cơm gà Dico’s

.

.

Chúng tôi hẹn nhau lúc 7h sáng ngày hôm sau ở sảnh vì khi dò hỏi thì được biết thường các xe sẽ đi Potatso tầm 8h. Hôm đó chỉ có 2/3 người đi chơi còn 1 chị thì nằm nhà nghỉ ngơi. Ở đầu khu phố đi bộ trung tâm phố cổ có 1 bãi đậu xe, sáng tầm 8h các bạn cứ ra đó, sẽ có rất nhiều taxi 7 chỗ sẵn sàng chở các bạn đi và cứ 6 người là đi được với giá 30Y/người. Vì chúng tôi chỉ có 2 người nên share xe là giải pháp hợp lý hơn cả. Khi ra đến bãi đỗ, thấy 1 nhóm máy ảnh đeo lủng lẳng thì tôi đoán ngay là khách du lịch và đến Shangrila thì 90% là chuẩn bị đi Potatso nên chạy tới hỏi han cầu may.

May thật, có 2 nhóm gồm 1 nhóm 3 chú người Taiwan và 2 cô bé sinh viên đến từ Guangzhou cũng đang deal đi Potatso nên chúng tôi gia nhập luôn và đủ 1 xe. Trong xe, có 1 chú 50 tuổi nói tiếng Anh rất tốt và cũng rất nhiệt tâm, thường xuyên giúp tôi phiên dịch (có lẽ chú ấy vui vì sau nghe chú ấy nói “come from Taiwan” thì tôi nói “so you’re Taiwanese” thay vì nói “you’re Chinese” như đa số dân TQ). Vì thời gian trong Potatso qua bữa trưa nên chúng tôi dừng lại mua bánh ngọt để mang theo ăn lót dạ.

Potatso (hay có lúc được phiên âm là Podatso) cách trung tâm Shangrila khoảng hơn 20km và theo khuyến cáo sách vở là nên đến vào tầm tháng 5-8, tôi cũng đoán khi đó thảo nguyên sẽ có màu xanh và sẽ có hoa nở, mọi thứ sẽ đẹp hơn. Nhưng cá nhân tôi thấy cuối thu, thảo nguyên có màu vàng cũng có nét đẹp đặc trưng của nó.

Vé vào cửa là 110Y và vé xe bus trong khu bảo tồn là 80Y, vào mùa hè, nước hồ dâng cao sẽ có dịch vụ du thuyền với giá 50Y nữa. Sau khi mua vé, bạn lên bus và được chở tới hồ đầu tiên là Shudu, sau đó đi bộ theo con đường gỗ ven hồ với chiều dài 3.3km, ở đây có bus đón để đi đến hồ thứ 2 và quan trọng hơn là Bita (hoặc được các bạn phóng đại thành Bitahai với chữ hai là hải, biển), đi bộ với chiều dài khoảng 6,7km nữa. Có nhiều vị khách lựa chọn bỏ 1 trong 2 hồ, nghĩa là ngồi bus thẳng luôn chứ không xuống đi bộ, và nếu thấy không khỏe thì bạn nên làm như thế, vì khi xuống đi bộ rồi thì chỉ có nước đi cho tới trạm dừng tiếp theo mà thôi. Ngày hôm đó, tôi đã lập kỷ lục đời mình là đi bộ hơn 10km. Chuyến đi này đã đem đến cho tôi những trải nghiệm mới.

Các chú và 2 bạn gái đều rất dễ thương, khi thấy chúng tôi mệt thì luôn cố ý đi chậm và dừng lại 1 chút để chúng tôi có thể đuổi kịp. Chú rất chịu khó nghe hướng dẫn bằng tiếng TQ rồi phiên dịch sang tiếng Anh cho tôi.


Shudu mùa này cạn nước


và tôi thầm tưởng tượng nếu đến đầu vào cuối xuân, đầu hạ cảnh sắc sẽ như thế nào


tôi không thể nào chụp được cách những ngọn cỏ đọng tuyết sáng lấp lánh trong ánh nắng buổi sáng


và … ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên


tuyết đọng trên mái nhà còn chưa tan, phản chiếu ánh mặt trời chói cả mắt

.

lá vàng cuối thu

con đường ven hồ mà chúng tôi đã đi, có lẽ nếu vào mùa xuân, nước sẽ ngập mấp mé cả 2 bên bờ

.

.

Các chú Taiwan cũng đồng ý với tôi rằng Lugu đẹp hơn hẳn nhưng với nhiều người thì Bitahai cũng rất đẹp (dĩ nhiên là nếu đừng đi Lugu trước như chúng tôi).


cầu nguyện cho cái thiện và sự bình an

Bitahai rộng và sâu nhưng nước không có màu xanh


có 1 thời tôi hay bị thu hút bởi những chàng trai mặc áo đỏ

.

.

Khi chúng tôi rời Potatso là khoảng 15h, anh tài xế chở thẳng đến tu viện Songzanlin. Vì tôi đã mệt và bị chảy máu cam nên quyết định không leo trèo lên 108 bậc thang lên tu viện nữa, 2 em gái TQ ở lại bên ngoài cùng tôi và 1 chú lớn tuổi cũng đã bỏ cuộc về trước. Ngay cả cơ hội chụp ảnh Songzanlin từ đằng xa tôi cũng không có vì các bạn TQ làm du lịch rất gớm, xây mấy khối nhà bao bít xung quanh Songzanlin và làm barrier chắn các lối bên hông nên tới giờ tôi vẫn hối tiếc vì chẳng biết Songzanlin tròn méo thế nào (đã thế, lòng lại càng quyết tâm phải đến Potala trước năm 30 tuổi).

Anh kexauxa sẽ phụ trách post ảnh và giới thiệu về Songzanlin nhé, theo như lời anh thì Songzanlin cũng vừa trải qua cuộc đại tu và mới mở cửa trước khi chúng tôi đến vài ngày, anh còn gặp được 2 vị lama dẫn đi 1 vòng giới thiệu nên có lẽ sẽ rất hấp dẫn. Giá vào cửa Songzanlin là 100Y.

Trong thời gian hơn 2 tiếng ngồi tám (3 cô gái mà,haha), tôi được biết 2 cô bé này là sv kế toán và đã xách giỏ lên đường với quyết tâm rất lớn, đi 10 ngày, 2 người với ngân sách chung là 2000Y. Nhiều đoạn đường các em phải đi quá giang xe và rất may có 1 anh chàng đi Tibet đã cho các cô bé quá giang 1 chặng đường dài từ Kunming lên đây. Ngày hôm sau, trên đường về, ngồi trên xe bus, tôi vô tình thấy 2 em gái kéo va li trên đường quốc lộ và trong lòng thầm mong 2 cô bé sẽ an toàn về tới nhà (à, update là 2 cô bé đã an toàn, vì chúng tôi đã conect với nhau trên facebook được rồi). Thời sinh viên, sao mình không có cái dũng khí ấy nhỉ?

Theo lời 2 cô bé thì đạp xe quanh hồ Erhai ở Dali cũng rất thú vị nhưng cá nhân tôi thì bướng bỉnh nghĩ trong đầu rằng chắc chắn không thể bằng đạp xe quanh Lugu rồi.

Khi chúng tôi tập trung đủ người trên xe đã gần 18h và 1 điều bất ngờ được chú Taiwan đưa ra là anh tài xế của chúng tôi (người trông như 1 rockstar với tóc dài, da nâu, kính đen và trang phục rất ngầu) mời chúng tôi về nhà anh chơi. Vì anh An Trầu (xin lỗi mọi người vì tôi cũng chỉ nghe phát âm như vậy thôi chứ không biết viết thế nào cả) là người Tạng nên cơ hội được đến nhà người địa phương cũng rất hấp dẫn và chẳng có lý do gì để từ chối cả.

Anh An Trầu ở nhà bố mẹ vợ, cách thành phố Shangrila tầm 12-13km. Khi chúng tôi đến nhà anh, trời đã tối mịt. Đó là 1 căn nhà lâu đời và có vẻ như đã được sửa nhiều lần (tôi đoán thế dựa trên màu gỗ ở các bộ phận khác nhau trong căn nhà) và trang trí trong nhà cũng bị lai tạp đi ít nhiều với hình Mao Trạch Đông kế bên hình Dala Lama.


thịt bò Yak được xông khói rồi treo phơi khô trên xà nhà

Nơi sinh hoạt của họ là tầng trên của ngôi nhà sàn, kết hợp cả phòng khách, bếp và phòng ngủ, tầng dưới là để cột trâu bò vào ban đêm. Giữa nhà là cây cột gỗ to, và theo như tôi được biết thì nó là biểu tượng cho người đàn ông trụ cột trong gia đình và nâng đỡ cả ngôi nhà, trong trường hợp này là bố vợ anh An Trầu. Trước khi chúng tôi vào nhà, họ phải xin phép cây cột trụ ấy. Có 1 bếp củi ngay giữa nhà (vâng, củi chứ ko phải than ạ, thậm chí là họ cho luôn 1 thân cây khá dài vào để giữ lửa), phía trên là bếp lò bằng kim loại (tôi chịu, chả biết là kim loại gì) đã ám đen và họ có thể đặt những cốc nước lên bếp lò ấy để làm ấm. Chúng tôi ngồi quây quần xung quanh bếp để giữ ấm. Lúc đầu anh An Trầu kéo cho tôi 1 chiếc ghế dựa và mời tôi ngồi nhưng sợ ngồi cao hơn tiền bối nên tôi chỉ dám ngồi vào chiếc ghế gỗ thấp cùng anh bạn mình.


bếp giữa nhà, với chiếc nồi to này để nấu nước (bạn có thể thấy những chữ vạn được khắc quanh cổ nồi và chiếc ly nước đang bốc khói)


ngọn lửa sưởi ấm, đun nấu và chiếc ấm này đựng sữa

Theo lời anh An Trầu thì đã có khách từ 10 nước khác nhau đến nhà của họ và chúng tôi, Việt Nam là nước thứ 11. Khi chúng tôi đến, vợ anh vui vẻ ra tiếp và ngay lập tức đi làm thức ăn nhẹ để đãi chúng tôi. Người địa phương, họ thật hiếu khách. Nói thật, tôi và anh bạn nghe họ nói chuyện bằng tiếng Trung mặt cứ đực ra nhưng vẫn cảm thấy được câu chuyện của họ rất ấm áp, vui vẻ. Anh An Trầu có 2 người con, chúng tôi gặp cô bé con út của anh đang học lớp 5 và mấy chị em gái có chụp chung 1 tấm.


(đằng sau chúng tôi là phần nhà được làm mới lại với gỗ sáng màu và cách chạm trổ khá sến kiểu … Hán)

Vợ anh An Trầu mời chúng tôi bữa ăn nhẹ gồm sữa bò (sữa bò tươi, cho thêm 2 lá trà cho cả 1 bình to nên chả có mùi trà đâu ạ, và muối nên uống hơi mặn mặn) đun nóng, bánh nướng (bằng loại bột riêng của họ, và theo kinh nghiệm nướng bánh của tôi thì đây là loại bột highgluten màu tối) với công thức đơn giản là trộn bột với nước rồi nặn và nướng thôi , phô mai tự nhiên từ sữa bò, màu trắng và rất chua, được phục vụ trên dĩa phủ rất nhiều đường. 3 món của họ ăn hơi lạ lạ, nhưng nhai kĩ sẽ cảm nhận được vị bùi của bánh, vị thơm ngậy của sữa cũng như vị béo của phô mai, khá là nhiều năng lượng đây, hihi.


chị vợ anh An Trầu đang rót sữa ra chén cho chúng tôi

Tôi là người dễ bị dụ nhất trên đời, vì chỉ cần 1 vài cử chỉ ấm áp với tôi, tôi liền bị động lòng. Vì vậy, tôi đã xin namecard của anh An Trầu, các bạn nếu đến thì ủng hộ anh ấy với nhé Sđt là 13988799632, anh ấy thì không nói được tiếng Anh nhưng vợ anh ấy thì đang học dựa trên 1 cuốn sách của 1 bạn Tây tặng, tuy nhiên, cho đơn giản, bạn chỉ cần ra đến bãi đậu xe ở khu phố cổ như tôi nói và tìm xe biển số R41508 nếu bạn muốn đi với 1 tài xế dễ thương như anh ấy.

Khi chúng tôi về đến phố cổ là hơn 19h30, và rất ngạc nhiên là giá xe vẫn là 30Y/người dù ban đầu chúng tôi chỉ deal đi Potatso đến chiều, Songzanlin cũng ngoài kế hoạch nên tôi mới hiểu được sự hiếu khách của anh ấy khi mời chúng tôi đến nhà (thật tâm, ban đầu tôi nghĩ đúng kiểu VN là mời đến nhà xong thể nào cũng … tính thêm tiền). Ngay cả chú Taiwan cũng cười hihi bảo tôi là người Tạng, họ thật thà hơn người Hán các chú rất nhiều.

Tối thứ 2 ở Shang, tôi cảm thấy Shangrila đáng yêu hơn nhiều so với tối hôm trước. Ở đây, dù bị thương mại hóa và đang bị thay đổi dần bởi người Hán, thì người Tạng bản địa họ vẫn sống với bản chất hiền lành của mình, việc học xăm trên mu bàn tay chữ vạn, không phải chỉ là kiểu làm màu lòe xòe (thấy Phật tử như thế lại thấy sư thầy đi phòng trà, tham gia đấu giá rượu và hôn ca sĩ ở VN sao mà nó kệch cỡm…)

Đêm ấy tôi ngủ rất ngon, phần vì mệt, phần vì nhẹ lòng vì thấy đến Shangrila (ko phải mùa đẹp nhất) nhưng cũng đáng và 1 phần vì sáng hôm sau chúng tôi sẽ bắt đầu chặng đường quay về.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s